Thứ Tư, 5 tháng 7, 2017

Thơ Luật Khánh hỷ tân hôn


















KHÁNH HỶ TÂN HÔN

Khánh chúc song nhi của bạn hiền
Hương nồng tuổi mộng vẫn hồn nhiên
Phu thê phối ngẫu đồng tâm nguyện
Nguyệt lão se duyên thỏa ước nguyền
Đức rạng tiền nhân phùng khả ái
Phúc hồng hậu duệ đắc thùy miên
Đầu lòng quí tử nhàn sanh hạ
Hiển tộc vinh gia rạng cửu huyền.


Liêu Đình Tự khánh chúc!


Thứ Hai, 3 tháng 7, 2017

Thơ họa/ xướng Ngọc Tình



















NIỀM VUI

Vây quần chống hạn suốt đêm thâu
Ruộng cạn bao ngày thế mới lâu
Mộng héo cớ chi vờn gió thoảng
Đồng sâu sao nỡ thẹn ao sâu
Thương người đạo nghĩa trao nguồn nước
Mến kẻ lòng nhân buột máng gầu
Cây lúa vươn chồi bông trĩu nặng
Vai kề hạnh phúc mãi bên nhau.

Liêu Đình Tự


Bài xướng

HỨA HẸN
Hạn hán cớ gì đợi tối thâu?
Cạn khô ruộng trũng háo từ lâu
Nõn non để phí hờn cây héo
Mướt mượt tiếc hoài trách giếng sâu
Kẻ ở tính toan leo ngọn thác
Người đi đôn đáo cột dây gầu
Tràn trề nước ngập cong bông lúa
Hứa hẹn mùa vàng nhớ gọi nhau.


Ngọc Tình

Thơ Luật Cô Hàng Hoa







































CÔ BÁN HOA
(Thơ vui )


Rao khách cô ta mãi gọi mời
Hoa em đẹp lắm các anh ơi
Cành hồng mơn mởn vừa nhô nụ
Liễu biếc sum sê mới nhú chồi
Nâng cánh tay vàng nào ướm thử
Đưa làn mắt ngọc để xem chơi
Thỏa lòng trang chủ đây xin biếu
Khát vọng trái tim chẳng đổi lời.


Liêu Đình Tự


Chủ Nhật, 2 tháng 7, 2017

Thơ họa/ xướng Thanh Thống

















BẾN MỘNG


Bến ái thuyền yêu vội đổi dòng

Trăng thề chệch bóng lọt rèm song

Bờ xưa hẹn ước đà phai mộng

Nghĩa cũ hằng mơ đã nhạt lòng

Giọt cảm chứa chan niềm khát vọng

Tơ tình rạo rực nỗi chờ mong

Âu sầu giấc điệp hoài trông ngóng

Ruột thắt trường canh biết mấy tròng.


Liêu Đình Tự


TRĂNG BUỒN !


Lạc chuyến đò xưa bởi rẽ dòng
Nên vầng nguyệt chếch khẽ vờn song
Như hờ hững ghẹo người thay ý
Tựa thẫn thờ trêu kẻ dối lòng
Bút thả gieo vần vương nỗi nghẹn
Thơ buồn dệt chữ trả niềm mong
Ngày nao bến mộng hoa đầy ngõ
Nhắc mãi lời yêu tủi ngập tròng .


Thanh Thống


Thơ Luật Mưa Lòng



















MƯA LÒNG


Mưa chiều giọt rớt thấm bờ vai

Thục nữ hành trang đẫm dấu hài

Sóng gió vô nghì thân lạnh buốt

Nhân tình chẳng nỡ ngọc tàn phai

Trách thay con tạo sao không thấu

Lại để thuyền quyên phải thở dài

Mặc khách cảm hoài say mộng ấp

Vương niềm trắc ẩn động thiên nhai.


Liêu Đình Tự


Thứ Bảy, 1 tháng 7, 2017

Thơ họa/ xướng Liêu Đình Bá

























CẢNH ĐỜI

Khốn khổ thương thay những mảnh đời
Cơm ngày không đủ có đâu chơi
Khơi dòng con tạo duyên nào đổi
Đếm ngón thời gian phận chẳng dời
Thế thái trò đời cơn ấm lạnh
Nhân tình cõi tục nỗi đầy vơi
Năm canh thổn thức bao hoài bão
Vận mệnh tìm đâu biệt mất rồi.

Liêu Đình Tự


Bài xướng


Khác Nào Tiên

Ta sống vô tư giữa cuộc đời
Bằng lòng hiện có để vui chơi
Sáng nghe chim hót bao rung cảm
Chiều ngắm mây bay mấy đổi dời
Khinh kẻ giàu sang tình đã cạn
Trọng người nghèo khổ nghĩa không vơi
Đêm nằm thẳng giấc bình minh dậy
Chẳng khác nào tiên hạnh phúc rồi

Liêu Đình Bá


Thơ Luật Hương Xưa

























HƯƠNG XƯA


Lối cũ em về nhặt lá rơi

Đường xưa ngõ hẹn tuổi xuân thời

Ngàn mai con tạo đà bôi xóa

Dặm liễu phong trần đã bốc hơi

Đếm ngón thời gian tình dốc cạn

Khơi dòng kí ức mộng xa vời

Lòng còn rạo rực miền thương ấy

Dẫu chẳng vuông tròn nghĩa há vơi.


Liêu Đình Tự

Bài họa của thi hữu Đức Quỳnh



NIỀM CÔI

Thu tàn ngõ vắng lá vàng rơi
Thắm thiết nào xuân đã một thời
Gió lạnh khuya về leo lét bóng
Sương dày sáng đến nhạt nhòa hơi
Tường đông tuyết trắng sầu âm ỉ
Lối hạ trời xanh nhớ vợi vời
Biển lộng không thuyền dài mắt ngóng
Muôn trùng cánh nhạn chở đầy vơi.

Lý Đức Quỳnh